Điếu Ngư
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một ngọn núi: "Điếu Ngư" là tên một ngọn núi có địa thế hiểm trở, nằm ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc.
- Tên một tòa thành: "Điếu Ngư" cũng là tên một pháo đài quân sự được xây dựng trên đỉnh ngọn núi cùng tên.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Thành Điếu Ngư nổi tiếng với vị trí phòng thủ kiên cố.
- Núi Điếu Ngư là một địa danh lịch sử quan trọng.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Trận chiến Điếu Ngư": Dùng để chỉ sự kiện lịch sử khi quân đội nhà Tống cố thủ tại thành Điếu Ngư và đẩy lùi cuộc tấn công của quân Mông Cổ.
- Trận chiến Điếu Ngư là một minh chứng cho chiến thuật phòng thủ khéo léo.
Biến thể và từ gần giống
- Thành Điếu Ngư: Cụm từ chỉ cụ thể tòa thành trên núi.
- Núi Điếu Ngư: Cụm từ chỉ cụ thể ngọn núi.
Từ đồng nghĩa
- Pháo đài: Nơi phòng thủ quân sự kiên cố (chung chung, không phải tên riêng).
- Cứ điểm: Vị trí quân sự quan trọng (chung chung, không phải tên riêng).
Thông tin lịch sử liên quan
- Bối cảnh: Vào thời nhà Tống, tướng Dư Giới đã cho xây dựng thành trì trên núi Điếu Ngư. Về sau, dưới sự chỉ huy của các tướng như Vương Công Kiên, thành này đã trở thành một pháo đài phòng thủ then chốt.
- Sự kiện: Trong cuộc chiến chống quân xâm lược Mông Cổ, thành Điếu Ngư đã kiên cường cố thủ. Ngay cả khi Đại Hãn Mông Kha (Mông Cổ) thân chinh kéo quân đến vây đánh cũng không thể hạ được, góp phần làm chậm bước tiến của quân Mông Cổ.
- Tên một tòa thành trên một trái núi cùng tên ở Tứ Xuyên. Núi này địa thế rất hiểm yếu. Dư Giới nhà Tống đã xây thành trên núi, khi Vương Công Kiên và Lập đến đóng giữ, Mông Kha - Tướng Mông Cổ - kéo quân đến đánh không được